Trên đời này có 2 thứ anh không nên đánh mất. Thứ nhất là em. Thứ hai là tình yêu của em!

Trên đời này có 2 thứ anh không nên đánh mất. Thứ nhất là em. Thứ hai là tình yêu của em! #hienlewedding⛪

10 việc tuyệt đối không nên làm trong cuộc đời này

Đời người có 2 việc không thể đợi, 2 thứ không thể sợ, 2 điều không thể lựa chọn Đời người có những việc gì không thể đợi, không thể sợ và không thể lựa chọn. Bị chồng cũ chê xấu, mẹ đơn thân chỉ nói một câu khiến ai cũng khâm phục / Nghi vợ lẳng lơ vì thói quen ăn mặc 'mát mẻ' >> Xem thêm: Phụ nữ sinh ra là những đóa hoa xinh đẹp, hãy tỏa hương vào 2 thời điểm dù tồi tệ này Hai việc không thể đợi: 1. Hiếu kính cha mẹ Trên đời này chuyện gì cũng có thể đợi, duy chỉ có việc hiếu kính cha mẹ là chẳng thể thong dong. Bởi lẽ:“Mẹ già như chuối chín cây, biết ngày nào rụng, biết ngày nào rơi!”; “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng đợi”. Còn nhớ khi xưa, chúng ta lẫm chẫm tập đi, ê a học nói, tới khi cắp sách đến trường, cha mẹ vẫn ngày ngày chăm bẵm, chẳng phút nào quên nghĩ về chúng ta. Còn nhớ ngày ấy, khi mẹ lệ trào khóe mắt, cha yên lặng nhìn xa xăm, cố kìm nén nỗi lòng tiễn đưa con gái về nhà chồng, rồi lại phấp phỏng lo lắng con gái của mẹ có hạnh phúc hay không? >> Xem thêm: 5 câu nói 'kinh điển' 'vạch trần' thói trăng hoa của đàn ông khi ngoại tình Còn nhớ ngày đó, cha mẹ cười rạng rỡ thi nhau đón lấy đứa con còn đỏ hỏn mà cưng nựng, mà vuốt ve. Còn nhớ bóng dáng cha mẹ tóc điểm bạc, lặng lẽ ngóng trông đàn con quây quần bên mâm cơm ngày Tết. Có bước nào trên chặng đường con đi mà không chan chứa tình yêu vô bờ và tâm huyết mẹ cha? Ân tình dưỡng dục của cha mẹ như núi cao, như biển rộng sông dài. Có lẽ nào chúng ta lại để mặc cho công việc bận rộn và cuộc sống bộn bề kéo chúng ta rời xa cha mẹ? Có thể nào cha mẹ mãi ở đó trông ngóng từng cuộc điện thoại của chúng ta, khắc khoải chờ mong bóng con về? Vậy nên mới nói, việc hiếu kính, đền đáp ân tình sâu nặng của cha mẹ là việc chẳng thể nào xếp sau. >> Xem thêm: 4 chữ "tận" phải khắc cốt ghi tâm trong cuộc đời 2. Giữ gìn sức khỏe Con người cả đời mải miết chạy theo Danh, Lợi, Tình, Tiền mà quên mất vốn quý nhất của mình là Sức Khỏe. Tuổi trẻ thường dùng sức khoẻ đổi lấy tiền bạc, tới khi già lại dùng tiền bạc đổi lấy sức khoẻ. Bởi lẽ sức khỏe là cái gốc của chúng ta, không có sức khỏe thì dẫu tiền bạc như núi, danh vọng vang dội, tình yêu chan chứa, chúng ta cũng chẳng thể hưởng thụ và trải nghiệm niềm hạnh phúc ấy. Hai thứ không thể sợ: 1. Cái chết Đã sinh ra làm kiếp con người, thì dẫu là người quyền quý cao sang hay bần cùng túng thiếu, có ai mà không một lần “yên giấc nghìn thu”? >> Xem thêm: Phật dạy: Người giỏi nhẫn nhịn chính là người khôn ngoan nhất Vũ trụ rộng lớn mênh mang luôn mang theo quy luật “Thành, trụ, hoại, diệt” mà luân chuyển vạn vật trong cõi thế gian. Con người cũng chỉ ở trong vòng quay vĩ đại ấy mà thôi. Sinh lão bệnh tử đã là quy luật tự nhiên, chẳng thể thay đổi, thì chúng ta lo sợ nào có ích chi? Chi bằng chúng ta hãy vui vẻ chấp nhận và thay đổi góc nhìn của mình về cuộc đời. Nếu ai cũng một lần phải rời xa cõi thế gian thì thay vì tiếc nuối, hãy trân quý từng phút giây chúng ta được sống. Đừng hoài phí tháng năm vào những trò chơi vô bổ, vào những thú vui tầm thường. Ảnh minh họa. 2. Nỗi cô đơn Chúng ta sinh ra đã sợ nỗi cô đơn. Khi còn thơ bé, chúng ta sợ phải ở nhà một mình, lúc nào cũng chỉ muốn sà vào lòng mẹ yêu thương. Lúc ấy chỉ cần thức giấc nhìn quanh không thấy bóng người, chúng ta lại òa khóc, mong một vòng tay đưa ra hay nghe thấy giọng nói của mẹ cha. Khi cắp sách đến trường chúng ta lại vui cùng bè bạn, sợ cảm giác cô đơn, thui thủi một mình. Lớn lên, nỗi cô đơn đã thúc giục chúng ta tìm một nửa yêu thương của mình, cùng nhau vun vén một mái ấm hạnh phúc. Khi những đứa con tung cánh bay xa, chúng ta lại sợ phải một mình đối diện với nỗi cô đơn của tuổi già, chỉ mong có người bầu bạn, con cháu sum vầy. Chúng ta trốn tránh sự cô đơn bằng cách tìm cho mình những mối quan hệ thân mật, nhóm nọ nhóm kia. Điều thật kỳ lạ là những người tu luyện trên núi cao, rừng già, xung quanh chẳng một bóng người mà họ lại không hề thấy cô đơn. Phải chăng họ đã tìm được sợi dây liên hệ vô hình giữa mình và vũ trụ bao la này, nên mới sống an nhiên, tự tại đến vậy? Phải chăng khi con người tìm được chính Đạo, tìm được ý nghĩa chân chính của đời mình thì sẽ không còn cảm giác cô đơn ấy nữa? Chỉ còn lại trong họ tình yêu cuộc sống và trân quý những phút giây họ đặt chân trên thế gian này. Hai điều không thể lựa chọn: 1. Xuất thân Con người sinh ra ở đâu, sinh vào thời khắc nào cũng không thể tự mình lựa chọn. Có người sinh ra trong nhung lụa, được người người tung hô tán tụng. Nhưng cũng có người lại sinh ra trong cảnh bần hàn, khốn khó. Dường như hoàn cảnh thuận lợi sẽ giúp con người bay cao, bay xa hơn và có cuộc sống hạnh phúc hơn. Nhưng cũng có câu rằng:“Thời thế tạo anh hùng”. Trong cảnh loạn lạc, khi vật đổi sao dời, cảnh đời rối ren lại thường xuất hiện những bậc vĩ nhân tế thế cứu đời. Hay như càng những ngày đông rét buốt thì những đóa hoa mai lại càng tươi tắn hơn. Kỳ thực không ai chọn được xuất thân cho mình. Nhưng xuất thân tốt hay xấu cũng không quan trọng bằng tự tu dưỡng tâm tính và khí phách của bản thân. Hoàn cảnh càng gian khó lại càng là môi trường tốt để tôi luyện nên những bậc vĩ nhân và anh hùng lưu danh sử sách. 2. Vận may Đời người có 2 việc không thể đợi, 2 thứ không thể sợ, 2 điều không thể lựa chọn – Ảnh 3 Sống trên đời ai cũng mong muốn sẽ gặp nhiều may mắn, nhưng lại chẳng có ai lựa chọn được vận may cho mình. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể lựa chọn cách mình ứng phó như thế nào. Khi gặp vận rủi, xin hãy nhẫn nại hơn một chút. Mỗi khi cánh cửa lớn khép lại, Thượng Đế sẽ ban cho bạn một cánh cửa sổ được mở ra. Ông Trời không tuyệt đường của ai bao giờ, sự việc cũng thường biến chuyển vào thời khắc cuối cùng. Vậy nên khi gặp vận rủi xin đừng quá thất vọng, gặp vận may cũng đừng quá đắc ý. Câu chuyện “Tái ông thất mã” vẫn còn nguyên vẹn giá trị đến tận ngày nay. Phúc họa khôn lường, thật giả, đúng sai thì cặp mắt phàm trần khó có thể nhìn thấu suốt. Chi bằng trầm tĩnh và cẩn trọng thì hơn. Clip có thể bạn quan tâm: – Video: Tháng 2 Âm lịch, những con giáp này cẩn thận kẻo bị tiểu nhân hãm hại, xui xẻo triền miên. Nguồn: Phát Lộc Phát Tài.  

CHỈ CÓ 2 THỨ TRÊN ĐỜI CẦN PHẢI

chi_co_2_thu_tren_doi.jpg

  • Chỉ có 2 thứ trên đời cần phải tiết kiệm, đó là sức khỏe & lời hứa (đừng bạ gì cũng hứa rồi không biết giữ)
  • Chỉ có 2 thứ trên đời cần phải cho đi và đừng giữ lại, đó là tri thức (những gì mình biết) & lòng tốt, nó không mất đâu, mà nó tăng thêm nữa
  • Chỉ có 2 thứ trên đời cần phải thay đổi luôn luôn, đó là chính bản thân mình & những nhận thức của mình về người khác và về chính mình
  • Chỉ có 2 thứ trên đời cần phải giữ gìn, đó là niềm tin & nhân cách của mình
  • Chỉ có 2 thứ trên đời cần phải trân trọng, đó là gia đình mình & giây phút hiện tại
  • Chỉ có 2 thứ trên đời mà mình tự thực hiện được, đó là việc làm của mình để sinh ích lợi & tinh thần trách nhiệm
  • Chỉ có 2 thứ trên đời cần phải mau mau quên đi, đó là những đau thương & hận thù
  • Chỉ có 2 thứ trên đời cần khắc ghi thật sâu trong tim, đó là công ơn Cha Mẹ & sự giúp đỡ của bất kỳ ai
  • Có 2 thứ trên đời cần phải có để mình thành công, đó là niềm đam mê chân chính & sự nhẫn nại tột cùng
  • Có 2 thứ trên đời cần phải tránh, tuyệt đối không nên làm, đó là đừng hại bất kỳ ai & đừng bao giờ phản bội
  • Có 2 thứ trên đời cần phải bảo vệ một cách trân trọng, đó là danh dự của mình & lẽ phải
  • Có 2 thứ trên đời cần phải chấp nhận, không có lựa chọn, đó là cái chết & sự khác biệt với người khác
  • Có 2 thứ trên đời cần phải kiểm soát, đó là bản năng dục vọng của mình & cảm xúc không thể kiềm chế của mình
  • Có 2 thứ trên đời cần phải tránh thật xa, đó là cám dỗ & tính ích kỷ
  • Có 2 thứ trên đời cần phải xài và đừng hà tiện, đó là tiền bạc & những kinh nghiệm mình đã thu được (cứ chia sẻ cho người khác thì kinh nghiệm của mình sẽ tăng lên)
  • Có 2 thứ trên đời không được sợ, đó là cái ác & sống thật với lòng mình
  • Có 2 thứ trên đời cần phải nuôi dưỡng, đó là tình yêu & lòng bao dung, tha thứ
  • Có 2 thứ trên đời cần phải đạt được trong cuộc sống, ai cũng phải đạt được, đó là hạnh phúc & sự thành đạt của chính mình (không nói bằng cấp)
  • Có 2 thứ trên đời cần phải luôn sẵn sàng đón nhận, đó là những thử thách khó khăn & ngày mai

Trên đời có 2 thứ không thể nhìn trực tiếp là mặt trời và lòng người, muốn hiểu thấu kẻ kế bên mình nên quan sát họ vào thời điểm đặc biệt này

Tức giận chính là bài kiểm tra chính xác nhất đối với nhân cách thực sự của một con người.

Trên đời có 2 thứ không thể nhìn trực tiếp là mặt trời và lòng người, muốn hiểu thấu kẻ kế bên mình nên quan sát họ vào thời điểm đặc biệt này

Nếu muốn hiểu rõ ai đó thì bạn nên quan sát họ vào lúc tức giận bởi đó là lúc mà con người ta dễ bộc lộ ra bản tính thật của mình. Qua đó, chúng ta có thể thấy được nhân phẩm cũng như giáo dưỡng của họ. Khi mới tốt nghiệp, tôi vào làm việc trong một công ty truyền thông văn hóa và quen biết Lý Tư. Cô ấy vào làm ở công ty sớm hơn tôi nhưng không hề có thói "ma cũ bắt nạt ma mới", trái lại còn đối đãi với tôi vô cùng nhiệt tình, ở nhà làm cơm cũng thường hay mời tôi tới ăn cùng. Những việc làm của cô ấy khiến tôi thấy rất cảm động và ngày càng cảm thấy quý mến cô ấy nhiều hơn. Thêm vào đó, vì tuổi tác chênh lệch cũng không quá lớn nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết với nhau. Sau này, công ty có một vị giám đốc nhân sự mới, vừa tới đã thiết lập những quy tắc mới, trong đó quy định đi làm muộn hoặc chơi điện thoại trong giờ làm việc thì sẽ bị phạt tiền. Quy tắc mới được áp dụng ngày đầu tiên, Lý Tư đã bị phạt do dùng điện thoại trong giờ làm việc. Vì thế, trên đường tan làm về nhà, cô ấy cực kỳ tức giận, suốt cả đường đi đều mắng chửi vị nhân sự kia bằng đủ mọi lời khó nghe. Tôi liền khuyên cô ấy bỏ qua đi bởi dù cô ấy có chửi mắng thêm nữa thì cũng không giải quyết được vấn đề gì. Ngược lại, cô ấy mắng người khác trên đường như vậy sẽ tự tổn hại tới hình tượng của chính mình. Thật không ngờ, Lý Tư lại nổi cơn thịnh nộ với tôi và nói rằng cô ấy quen biết tôi là việc làm thật mù quáng. Cô ấy còn trách tôi đã không nói giúp cô ấy, lại còn đứng về phía vị nhân sự kia. Lúc ấy, tôi sững sờ cả người và cảm thấy Lý Tư đang đứng trước mặt mình thật quá xa lạ, trước nay chưa từng quen thân.

Trên đời có 2 thứ không thể nhìn trực tiếp là mặt trời và lòng người, muốn hiểu thấu kẻ kế bên mình nên quan sát họ vào thời điểm đặc biệt này - Ảnh 1.

Có người nói rằng trên thế giới này có 2 thứ không thể nhìn trực tiếp, một là mặt trời và hai là lòng người. Bởi lẽ, ánh sáng của mặt trời quá chói mắt, còn lòng người thì khó lường. Nếu muốn nhìn thấu được một người, ngoại trừ chờ đợi theo thời gian thì chỉ còn cách quan sát họ vào lúc họ mất kiểm soát cảm xúc của mình. Sự vui vẻ hay lương thiện có thể giả vờ, nhưng cơn giận dữ sẽ "đốt cháy" tất cả vỏ bọc giả tạo và phơi bày ra những điều sâu kín nhất trong nội tâm của mỗi con người. Vì khi tức giận, con người ta thường sẽ dễ mất lý trí, khả năng kiểm soát cũng như năng lực che đậy bản thân. Người trở mặt khi tức giận thì lòng dạ hẹp hòi và chỉ biết nghĩ tới bản thân Cuối năm ngoái, cả nhà cô chú tới nhà tôi cùng ăn bữa cơm tất niên. Ăn cơm xong, cô tôi liền cùng họ hàng ngồi chơi bài còn chú thì về nhà trước. Lúc sắp về, chú dặn cô khoảng 3 giờ thì hãy về nhà nhưng cô ngồi chơi mải miết đến mức quên cả thời gian. Đến hơn 6 giờ, chú tôi liền gọi điện tới nhắc cô mau trở về. Cô nghe điện thoại xong liền bảo "Chồng em tức giận rồi". Bố tôi nghe vậy liền lấy xe đưa cô ấy về ngay lập tức, tôi cũng đi theo hai người. Lúc tôi mở cửa, chú đang quét dọn nhà, nhìn so với lúc bình thường cũng không khác gì. Thấy vậy, bố tôi liền nói "Nghe nói chú tức giận, chỉ sợ hai người lại cãi nhau nên anh vội đưa cô về nhà ngay". Chú đáp "Em thực sự giận rồi. Năm mới sắp đến, đâu thể cứ như ngày thường. Trong nhà có biết bao việc cần làm, vậy mà cô ấy lại quên. Để phạt cô ấy, em định một lát nữa sẽ không giúp cô ấy rửa rau nữa". Nghe vậy, tôi không khỏi nhìn chú ấy với một cặp mắt khác. Mọi người đều tức giận cả nhưng chú ấy vẫn có thể giữ được giáo dưỡng của mình.

Trên đời có 2 thứ không thể nhìn trực tiếp là mặt trời và lòng người, muốn hiểu thấu kẻ kế bên mình nên quan sát họ vào thời điểm đặc biệt này - Ảnh 2.

Khi sự tu dưỡng và nhân phẩm của con người đạt tới một mức độ nhất định, họ sẽ không để những sự vật, sự việc bên ngoài khiến lòng mình "nổi sóng", tức giận không thôi. Vậy mà có người, một khi đã tức giận thì chỉ biết trút hết những bực dọc trong lòng mình, không mảy may chú ý tới cảm xúc của đối phương. Họ hành xử như vậy mà không biết việc làm đó chỉ giúp họ thoải mái và hả dạ trong chốc lát, nhưng mâu thuẫn của họ với người kia sẽ càng lớn, mối quan hệ cũng có nguy cơ bị phá vỡ. Người thực sự có nhân phẩm tốt, có tu dưỡng ngay cả lúc tức giận nhất vẫn sẽ giữ được sự lễ phép cơ bản đối với người khác, xem xét sự việc dựa trên lý trí thay vì buông lời cay nghiệt, "giận cá chém thớt". Những người này ngay cả lúc tức giận cũng không thay đổi quá nhiều so với khi bình thường, đồng thời không khiến người khác phải sợ hãi và thay đổi cách nhìn về mình. Người dù tức giận nhưng vẫn giữ được tu dưỡng của mình là người luôn chân thành Có một câu chuyện kể rằng một vị lão hòa thượng trồng một chậu hoa lan. Ông chăm sóc cây rất tỉ mỉ, mỗi ngày đều nhổ cỏ, bắt sâu và tưới nước cho hoa. Dưới sự chăm sóc chu đáo của lão hòa thượng, cây hoa dần lớn lên và trổ hoa đẹp vô cùng. Một lần, vì phải ra ngoài gặp bạn nên vị sư đã giao lại trách nhiệm chăm sóc chậu hoa lan cho một vị tiểu hòa thượng. Vị tiểu hòa thượng này học theo lão hòa thượng, cũng chăm cây hoa cẩn thận từng chút một. Một ngày nọ, tiểu hòa thượng sau khi tưới nước cho hoa lan liền đặt nó lên bệ cửa sổ để đi làm việc. Chẳng ngờ, trời đổ mưa lớn, gió mạnh thổi khiến chậu hoa lan rơi xuống và vỡ tan. Khi quay về, chú nhìn những cành lá bị bầm dập mà đau lòng nhưng cũng lo sợ lão hòa thượng lúc về biết chuyện sẽ nổi giận trách mắng. Mấy ngày sau, lão hòa thượng cuối cùng cũng trở về. Tiểu hòa thượng liền kể rõ đầu đuôi câu chuyện về cây hoa lan và chuẩn bị để nhận cơn thịnh nộ của lão hòa thượng. Thế nhưng, lão hòa thượng lại không nói một lời nào cả. Tiểu hòa thượng thấy vậy thì bất ngờ lắm, liền hỏi ngay rằng tại sao ông không tức giận. Lão hòa thượng cười nhẹ rồi ôn tồn bảo "Ta trồng hoa lan đâu phải vì để tức giận đâu". Chỉ một câu đơn giản như vậy thôi nhưng lại cho chúng ta thấy được sự thông tuệ cũng như tấm lòng bao dung của lão hòa thượng. Ở đời, chuyện được và mất, đến và đi là chuyện thường tình. Việc gì đã xảy ra thì cũng xảy ra rồi, chúng ta có tức giận thì cũng chẳng thể quay ngược thời gian để ngăn cản được nữa, trái lại còn hại thân đủ đường. Vậy cớ sao không cho qua nhẹ nhàng để cuộc sống được thanh thản và an yên hơn? Kết lại, trong mối quan hệ giữa người với người, ai cũng khó tránh được những lúc xô xát hay mâu thuẫn với nhau. Nhưng người dễ nổi cáu không phải kẻ bản lĩnh, người hiểu được cách khống chế cơn giận mới là người tài giỏi. Họ hiểu được khi tức giận cũng là lúc họ lấy lỗi lầm của mình hoặc của người khác để tự trừng phạt chính bản thân họ, rồi cũng chỉ phí công lại chẳng được lợi ích gì. Tham khảo Aboluowang

ời người luôn có 2 việc không thể đợi, 2 thứ không thể sợ, 2 điều không thể lựa chọn

Hai việc luôn có ở mỗi con người là không thể đợi, không thể sợ và không thể lựa chọn Nhân gian vô thường, thế sự khó lường, vật đổi sao dời, con người cũng chỉ đang mò mẫm trong cõi nhân sinh. Đời người ngắn chẳng tày gang, vậy thì, có những chuyện nào không thể đợi, không thể sợ, không thể lựa chọn trong kiếp người? Sinh mệnh như ngọn đèn trước gió, chẳng ai dám tự tin nói rằng ngày mai mình vẫn còn trên thế gian này hay không. Chỉ mới gặp hôm qua mà hôm nay choàng tỉnh, người ấy đã về cõi thiên cổ rồi. Chỉ trong chớp mắt mà âm dương cách biệt nghìn trùng. Thân xác tuy còn đây mà linh hồn đã về nơi xa lắm, vĩnh viễn chẳng có ngày gặp lại. Vậy thì, có những chuyện nào không thể đợi, không thể sợ, không thể lựa chọn trong kiếp người?

 

HAI VIỆC KHÔNG THỂ ĐỢI:

1. Hiếu kính cha mẹ

Trên đời này chuyện gì cũng có thể đợi, duy chỉ có việc hiếu kính cha mẹ là chẳng thể thong dong. Bởi lẽ: “Mẹ già như chuối chín cây, biết ngày nào rụng, biết ngày nào rơi!”; “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn nuôi mà cha mẹ chẳng đợi”. Còn nhớ khi xưa, chúng ta lẫm chẫm tập đi, ê a học nói, tới khi cắp sách đến trường, cha mẹ vẫn ngày ngày chăm bẵm, chẳng phút nào quên nghĩ về chúng ta. Còn nhớ ngày ấy, khi mẹ lệ trào khóe mắt, cha yên lặng nhìn xa xăm, cố kìm nén nỗi lòng tiễn đưa con gái về nhà chồng, rồi lại phấp phỏng lo lắng con gái của mẹ có hạnh phúc hay không? Còn nhớ ngày đó, cha mẹ cười rạng rỡ thi nhau đón lấy đứa con còn đỏ hỏn mà cưng nựng, mà vuốt ve. Còn nhớ bóng dáng cha mẹ tóc điểm bạc, lặng lẽ ngóng trông đàn con quây quần bên mâm cơm ngày Tết. Có bước nào trên chặng đường con đi mà không chan chứa tình yêu vô bờ và tâm huyết mẹ cha? Chúng ta lớn lên từng ngày thì cha mẹ lại già đi từng ngày. Cứ mải miết với cuộc sống, bất chợt chúng ta phải nhói lòng khi nhận ra: Mỗi mùa xuân qua mái tóc cha mẹ lại thêm nhiều sợi bạc, khóe mắt lại thêm nhiều nếp nhăn, ánh mắt mờ đi và đôi chân chậm lại. Ân tình dưỡng dục của cha mẹ như núi cao, như biển rộng sông dài. Có lẽ nào chúng ta lại để mặc cho công việc bận rộn và cuộc sống bộn bề kéo chúng ta rời xa cha mẹ? Có thể nào cha mẹ mãi ở đó trông ngóng từng cuộc điện thoại của chúng ta, khắc khoải chờ mong bóng con về? Vậy nên mới nói, việc hiếu kính, đền đáp ân tình sâu nặng của cha mẹ là việc chẳng thể nào xếp sau.

2. Giữ gìn sức khỏe

Con người cả đời mải miết chạy theo Danh, Lợi, Tình, Tiền mà quên mất vốn quý nhất của mình là Sức Khỏe. Tuổi trẻ thường dùng sức khoẻ đổi lấy tiền bạc, tới khi già lại dùng tiền bạc đổi lấy sức khoẻ. Bởi lẽ sức khỏe là cái gốc của chúng ta, không có sức khỏe thì dẫu tiền bạc như núi, danh vọng vang dội, tình yêu chan chứa, chúng ta cũng chẳng thể hưởng thụ và trải nghiệm niềm hạnh phúc ấy. Có người nói rằng đợi đến khi có công việc tốt rồi sẽ chăm lo sức khỏe của bản thân. Đến khi có được công việc rồi, họ lại có những kế hoạch san sát phía sau như kết hôn, sinh con, nuôi con khôn lớn… Nhưng bạn biết chăng, gánh nặng trên vai càng lớn thì càng phải coi trọng sức khỏe của bản thân hơn. Đừng hoang phí sinh mệnh của mình khi chúng ta vẫn còn trẻ trung, sung sức. Chỉ cần sức khỏe yếu đi thì trăm thứ bệnh tật sẽ lăm le ùa tới. Đến khi ấy, chúng ta thật khó có được những tháng ngày bình yên để tận hưởng hương sắc cuộc đời. Vậy nên, nhân khi còn trẻ hãy chăm lo sức khỏe của bản thân nhiều hơn. Hãy ăn uống ngủ nghỉ điều độ, tạo cho mình những thói quen lành mạnh. Bắt đầu từ hôm nay hãy dậy sớm, cùng chạy bộ đón ánh bình minh, hay đánh cầu lông hít thở khí trời trong lành. Đặc biệt là hãy mở rộng tấm lòng bao dung, giữ cho mình một tâm thái tốt, mang đến hạnh phúc cho mọi người. Khi tâm hồn khoáng đạt, thư thái, thì sức khỏe cũng sẽ mỉm cười với bạn.

 

HAI THỨ KHÔNG THỂ SỢ:

1. Cái chết

Đã sinh ra làm kiếp con người, thì dẫu là người quyền quý cao sang hay bần cùng túng thiếu, có ai mà không một lần “yên giấc nghìn thu”? Vũ trụ rộng lớn mênh mang luôn mang theo quy luật “Thành, trụ, hoại, diệt” mà luân chuyển vạn vật trong cõi thế gian. Con người cũng chỉ ở trong vòng quay vĩ đại ấy mà thôi. Sinh lão bệnh tử đã là quy luật tự nhiên, chẳng thể thay đổi, thì chúng ta lo sợ nào có ích chi? Chi bằng chúng ta hãy vui vẻ chấp nhận và thay đổi góc nhìn của mình về cuộc đời. Nếu ai cũng một lần phải rời xa cõi thế gian thì thay vì tiếc nuối, hãy trân quý từng phút giây chúng ta được sống. Đừng hoài phí tháng năm vào những trò chơi vô bổ, vào những thú vui tầm thường. Hãy biến mỗi ngày thành một ngày có ý nghĩa và tràn ngập niềm vui; hãy lưu lại cho thế hệ sau những điều tốt đẹp. Nếu muốn sống mãi trên cuộc đời, thì hãy sống mãi trong lòng người; muốn sống mãi trong lòng người, thì cần phó xuất nhiều hơn, nghĩ tới người khác nhiều hơn. Chỉ có như vậy thì vào giây phút cuối cùng khi từ biệt cõi trần chúng ta mới không thảng thốt, cũng không tiếc nuối. Nếu “chết” chỉ là cái cớ để trở về với đất mẹ yêu thương, trở về ngôi nhà chân chính của mình, thì chắc hẳn trong lòng chẳng có sợ hãi, mà chỉ còn lại yêu thương và hạnh phúc vô bờ.

2. Nỗi cô đơn

Chúng ta sinh ra đã sợ nỗi cô đơn. Khi còn thơ bé, chúng ta sợ phải ở nhà một mình, lúc nào cũng chỉ muốn sà vào lòng mẹ yêu thương. Lúc ấy chỉ cần thức giấc nhìn quanh không thấy bóng người, chúng ta lại òa khóc, mong một vòng tay đưa ra hay nghe thấy giọng nói của mẹ cha. Khi cắp sách đến trường chúng ta lại vui cùng bè bạn, sợ cảm giác cô đơn, thui thủi một mình. Lớn lên, nỗi cô đơn đã thúc giục chúng ta tìm một nửa yêu thương của mình, cùng nhau vun vén một mái ấm hạnh phúc. Khi những đứa con tung cánh bay xa, chúng ta lại sợ phải một mình đối diện với nỗi cô đơn của tuổi già, chỉ mong có người bầu bạn, con cháu sum vầy. Chúng ta trốn tránh sự cô đơn bằng cách tìm cho mình những mối quan hệ thân mật, nhóm nọ nhóm kia. Nhưng có khi nào đang vui vầy cùng bè bạn, đứng giữa biển người mênh mang, chúng ta lại thấy lòng cô đơn đến lạ lùng? Như ánh mắt ai đó đang khắc khoải, như trái tim ai đó đang chờ mong chúng ta trở về? Chúng ta không nghe thấy hơi thở của họ, không nghe thấy nụ cười của họ, không nhìn thấy đôi mắt họ, nhưng chúng ta mơ hồ cảm nhận được họ bằng trái tim mình. Trải nghiệm khác nhau trong cuộc sống của mỗi người tạo nên những suy nghĩ khác nhau và cảnh giới khác nhau. Mỗi người đều là tác phẩm độc nhất vô nhị của tạo hóa. Nên chăng sự khác biệt của mỗi người cũng là điều quá đỗi bình thường? Nếu mọi người không hiểu chúng ta, không tán đồng với ý kiến của chúng ta, thì cứ cười xòa cho xong chuyện. Những gì cần làm thì cứ bình tâm mà làm cho đến nơi đến chốn. Điều thật kỳ lạ là những người tu luyện trên núi cao, rừng già, xung quanh chẳng một bóng người mà họ lại không hề thấy cô đơn. Phải chăng họ đã tìm được sợi dây liên hệ vô hình giữa mình và vũ trụ bao la này, nên mới sống an nhiên, tự tại đến vậy? Phải chăng khi con người tìm được chính Đạo, tìm được ý nghĩa chân chính của đời mình thì sẽ không còn cảm giác cô đơn ấy nữa? Chỉ còn lại trong họ tình yêu cuộc sống và trân quý những phút giây họ đặt chân trên thế gian này.

 

HAI ĐIỀU KHÔNG THỂ LỰA CHỌN:

1. Xuất thân

Con người sinh ra ở đâu, sinh vào thời khắc nào cũng không thể tự mình lựa chọn. Có người sinh ra trong nhung lụa, được người người tung hô tán tụng. Nhưng cũng có người lại sinh ra trong cảnh bần hàn, khốn khó. Dường như hoàn cảnh thuận lợi sẽ giúp con người bay cao, bay xa hơn và có cuộc sống hạnh phúc hơn. Nhưng cũng có câu rằng: “Thời thế tạo anh hùng”. Trong cảnh loạn lạc, khi vật đổi sao dời, cảnh đời rối ren lại thường xuất hiện những bậc vĩ nhân tế thế cứu đời. Hay như càng những ngày đông rét buốt thì những đóa hoa mai lại càng tươi tắn hơn. Kỳ thực không ai chọn được xuất thân cho mình. Nhưng xuất thân tốt hay xấu cũng không quan trọng bằng tự tu dưỡng tâm tính và khí phách của bản thân. Hoàn cảnh càng gian khó lại càng là môi trường tốt để tôi luyện nên những bậc vĩ nhân và anh hùng lưu danh sử sách.

2. Vận may

  Sống trên đời ai cũng mong muốn sẽ gặp nhiều may mắn, nhưng lại chẳng có ai lựa chọn được vận may cho mình. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể lựa chọn cách mình ứng phó như thế nào. Khi gặp vận rủi, xin hãy nhẫn nại hơn một chút. Mỗi khi cánh cửa lớn khép lại, Thượng Đế sẽ ban cho bạn một cánh cửa sổ được mở ra. Ông Trời không tuyệt đường của ai bao giờ, sự việc cũng thường biến chuyển vào thời khắc cuối cùng. Vậy nên khi gặp vận rủi xin đừng quá thất vọng, gặp vận may cũng đừng quá đắc ý. Câu chuyện “Tái ông thất mã” vẫn còn nguyên vẹn giá trị đến tận ngày nay. Phúc họa khôn lường, thật giả, đúng sai thì cặp mắt phàm trần khó có thể nhìn thấu suốt. Chi bằng trầm tĩnh và cẩn trọng thì hơn. Xưa có câu rằng: “Ở hiền gặp lành”; “Thiện ác hữu báo”. Muốn gặt may mắn ắt phải gieo duyên lành, bởi lẽ “người yêu nên phúc, người ghét nên họa”. Dẫu là họa hay là phúc, chỉ cần trong tâm mỗi người trước sau luôn giữ vững một ý niệm này: Ý nghĩa của đời người là ở sự phó xuất, là ở việc cho đi, chứ không phải nhận lại, cũng không phải là giành giật, bon chen. Dẫu không có sức mạnh xoay chuyển cả ngọn núi, nhưng chúng ta vẫn có thể di chuyển tới góc độ phù hợp với bản thân mình. Cuộc sống có nhiều điều không thể lựa chọn, nhưng chúng ta lại có thể thay đổi tâm thái của mình, biến buồn thành vui, biến nguy thành an, biến điều nhạt nhẽo thành sự thú vị. Cảm ơn bạn đã đọc hết bài viết khá dài này, nếu thấy ý nghĩa hãy chia sẻ cho nhiều người được xem nhé!  

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *